Chỉ có một điều khiến mẹ tôi phiền lòng là chú út không chịu làm ăn, chỉ đam mê cờ bạc
Liệu tôi có phải con đẻ của mẹ không? Hay tôi đã làm điều gì thất đức và không phải với mẹ khiến mẹ đối xử với tôi như vậy? Nhân cơ hội này, một trong số 4 em rể cùng với em trai tôi đứng ra giục giã mẹ, nên gây lộn chửi mắng, lăng mạ và đuổi vợ chồng tôi, bắt tôi phải đập nhà để chia cho em trai tôi một nửa.
Đến năm 2003, khi dồn điền đổi thửa, mẹ tôi cũng như ắt các em không có ý kiến hoặc đổi thay gì hết. Thấy vậy, tôi liền bảo vợ tôi xuống xin lỗi mẹ, một lần hai lần rồi đến lần thứ 3, mẹ tôi vẫn chấp nhất.
Tết đến tôi cùng con và cháu đến chúc Tết và mở hàng mẹ, khi vừa bước chân ra khỏi cửa, mẹ tôi liền quăng hết lễ ra đường, trước mặt các con, các cháu. Tôi năm nay 53 tuổi. Có phải kiếp trước tôi có tội gì kiếp này tôi phải trả giá quá đắt bằng cả đời mình? Tôi có nên nghe lời mẹ đập nhà và nhường đất cho em để cho xong mọi chuyện? Lòng tôi rối bời không biết phải làm sao?.
Tôi liền quỳ xuống van nài nhưng mẹ tôi vẫn không chuyển lay. Mẹ đã cắt cử cho tôi và thừa kế mảnh vườn của cụ để lại. Tôi đứng lặng người, nuốt những giọt nước mắt mặn chát vào lòng mà không sao nói ra thành lời. Trong gia đình tôi có 6 anh em, tôi là lớn, sau tôi là 4 cô em gái và 1 em trai chỉ lớn hơn con gái đầu của tôi có 2 tuổi.
Sau năm 1989, mẹ tôi đã giao toàn quyền sở hữu đóng góp trách nhiệm với nhà nước, trên bản đồ nhà đất bắt đầu mang tên tôi.
Những lúc như thế, mẹ tôi lại khóc mếu, chạy sang tìm vợ chồng tôi. Mẹ tôi đã đứng lên trước cửa nhà tôi nguyền rủa. Năm 1989, khi cụ ngoại tôi chết thật có để lại cho mẹ tôi một mảnh vườn rộng 360m2
Từ đó chú ấy nuôi lòng hận thù và nói sẽ không bao giờ nhìn mặt tôi nữa. Bước chân ra khỏi nhà mẹ, trong lòng tôi trĩu nặng. Nghe câu chuyện ở đây Cách đây 2 năm, sóng gió đã ập đến gia đình tôi. Chú luôn miệng chửi mắng và diếc móc mẹ tôi đủ điều.
Chú đã có lần đi vay tiền và vay vàng của mẹ, khi mẹ đòi thì chú ấy nhảy vào bóp cổ và cầm ghế lên, nói là “đập chết đi cho khỏi đòi nợ”.
Giữa lúc tôi đang tổ chức cưới vợ cho con trai thì mẹ và vợ tôi đã xảy ra mâu thuẫn. Mọi người ai cũng có một người mẹ, mẹ là biểu trưng của tình yêu thương, hiền dịu. Tôi thật xót xa cho mệnh của mình. Đến tháng 12 năm ngoái, đứa cháu nội đầu lòng của tôi cũng là chắt đích tôn của mẹ được gần 3 tuổi thì chẳng may mắc bệnh hiểm nghèo tạ thế.
Vì biết rõ tâm tính mẹ nên tôi vẫn đi lại thăm hỏi như trước, nhưng lần nào đến tôi cũng đều bị xua đuổi.
Họ hàng bà con lối xóm gần xa đều đến hỏi thăm, khích lệ chia buồn với gia đình tôi, riêng mẹ và em tôi, không một nén hương, không một lời thăm hỏi và cũng không nhìn cháu.
/. Nỗi đau xé lòng đến với gia đình tôi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét