Nhiều người lớn đột òa khóc dù miệng vẫn nói không thể nào tin
Kiêu hãnh thay, thời bình, ông là tượng trưng của sự đoàn kết dân tộc, của sự kết nối Việt Nam và các nước trên thế giới. Những năm trước về làng, mỗi lần ra đi, người làng lại a vào để được Bác bắt tay, để được nói câu tạm biệt và hẹn gặp lại bác lần sau. * Cho đến sáng nay, khi chúng tôi có mặt tại huyện Lệ Thủy, làng An Xá, nhiều người dân quê Bác Giáp vẫn chưa biết hung tin (có hai người nữ giới nghe tin đến thắp hương trên bàn thờ nhưng cả hai đều bảo còn chờ cáo phó); nhiều cán bộ huyện, tỉnh vẫn chưa hay tin Bác đã mất.
Cả dân tộc Việt Nam qua mấy cuộc kháng chiến trường kỳ đã là lính của ông, dưới sự chỉ huy của vị tướng tài giỏi lược thao đã làm nên những kỳ tích lịch sử, chấn động địa cầu. Một tuần sau siêu bão số 10 tàn phá mảnh đất Quảng Bình, khi đoàn công tác xã hội Báo Thanh Niên đang cứu trợ tại huyện Lệ Thủy, giữa ngỗn ngang mưa lũ, cây gãy, nhà sập chưa kịp dựng lại, học trò nhiều trường vẫn phải nghỉ học… tối 4.
Sau phút bối rối, rốt cục họ cũng phải hiểu ra đó là sự thực, ai nấy đều cắn môi, mắt ngân ngấn lệ. Nguyễn Thế Thịnh LOẠT BÀI "ĐIỆN BIÊN PHỦ VÀ BẢN LĨNH VÕ NGUYÊN GIÁP" Kỳ 1: Đ iện Biên Phủ và bản lĩnh Võ Nguyên Giáp Kỳ 2: Phương án “đánh nhanh giải quyết nhanh” Kỳ 3: Băn khoăn của tư lệnh chiến dịch Kỳ 4: Quyết định lịch sử của Đại tướng Kỳ 5: “Đánh chắc” và thắng lợi.
10, người dân quê ông nhận được hung tin: Bác Giáp đã khuất! Vẫn biết sinh, lão, bệnh, tử là quy luật của cuộc đời không ai tránh khỏi, vẫn biết vào tuổi 103 đại thọ của ông là phúc lớn của dân tộc, nhưng tin này vẫn như sét đánh ngang tai. Thấy lòng chênh vênh. Láng Lộc An quê tôi ở bên kia sông, đối diện làng Bác Giáp, người dân hay tin dữ cũng đổ về bến sống mà ngóng sang phía nhà Bác, giống như họ đứng để được nhìn thấy Bác mỗi khi về làng.
Họ đứng đó, tuốt đều hy vọng tin Bác Giáp mất không là chuẩn xác, nhưng sự thật đã làm cả thảy im lặng
Mỗi lần về thấy Bác mỗi già hơn, trong lòng ai cũng sợ ngày ấy sẽ đến, và nó đã đến thật, tối qua. Những lần như thể, Bác đều cười nhân từ mà rằng: “Có phải trai gái chi mô mà hẹn hò. Dòng Kiến Giang cựu trong xanh, đang mùa mưa lũ đục đỏ phù sa. Ông là chỗ dựa tinh thần vững chãi bất luận cuộc đời có nhiều biến cố thăng trầm. Đại tướng Võ Nguyên Giáp, năm 1995 - Ảnh: Reuters Là một người lính, chúng tôi vô cùng hâm mộ ông, là một người đồng hương, chúng tôi hết sức kiêu hãnh về ông.
Một phần vì hồ hết vẫn còn mất điện, một phần họ không tin vào những gì chưa phải là “thông tin chính thống”. Hai người đàn bà trong làng đến thắp hương và ngồi chờ báo tang chính thức - Ảnh: Trương Quang Nam Có một cảm giác cheo leo, thật sự chông chênh, như thể trong nhà mất đi người trụ cột. Bến sông làng An Xá, nơi mỗi lần về quê ông đều xuống khoát nước rửa mặt, nở nụ cười hồn nhiên như ngày thơ trẻ không vướng chút hồng trần bữa nay lại là nơi tập trung của người làng.
Đó là hình ảnh từng in đậm vào ký ức đời chúng tôi, chúng tôi đã mang theo nó trong những ngày vào chiến trận ác liệt, và đều kiêu hãnh mình là “lính ông Giáp”.
Quảng Bình là quê tui, rỗi việc nước thì tui lại về nhà”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét